Bài đăng

Tưởng niệm

túm được giấc mơ
giữa đêm chật vật
ta đem hỏi
sao cứ đến đây hoài.
.
giấc mơ giảy dụa
gầm gừ có muốn đến đâu
tận sâu trong lòng ngực
người cứ mời chào
mỗi đêm đầy khát khao tưởng nhơ.
.
giấc chập chờn
nén lại rùi ném vào tim

Những con người xa lạ

Bao năm xa quê hương chưa lần về
Nước mắt trắng tràn đồng ký ức
Những con người rất thực
Mà bây giờ ta chẳng biết là ai.
.
Những đứa trẻ cùng dắt tay chơi năm mười,
cùng nhau chơi đuổi bắt
rồi cùng nhau vượt nước ngập đến trường
những năm tháng thê lương... không vươn chút bụi
.
Bây giờ chẳng nhớ được mặt ai, tên ai
cũng chưa bao giờ gặp lại
đi lướt qua tuổi thơ
nước ngập tràn bờ...
.
Cả cuộc đời,
không đếm hết những trần ai
cũng không tính được bao người ta qua lại
thân quen, xa lạ...
Để bây giờ, vội vã... ta không nhớ được ai

ngày bão nổi

Anh ra đi trong ngày bão nổi
Em chẳng giữ lại được dù chỉ một bóng hình
Cơn mưa nặng hạt cứ tuôn theo từng cơn gió lốc
Em khóc... nhưng chẳng ai hay
.
Vòng tay em chợt hẩng khi ôm trọn hư không
Mưa tuôn không chấp niệm
Cứ xóa hết, cuốn đi... chắc là không còn gì
Thôi... em quay đầu trở lại.
.
Ngày bão giông, anh đã rời đi!!!

Nhân tình ấm lạnh

Không biết em là ai
Nên tôi lở đi một khắc
Trôi qua và chẳng tìm lại được
Có tìm thấy được nhau?
.
Tồn tại giữa vòng quay ấm lạnh
Vẫn chưa biết nằm nằm ở đâu
Làm sao nên nông nổi
Bối rối...!
.
Tuyết giữa ngày đông hay
Thêu hoa lên gấm?
Cũng chẳng qua
Bỏ đá xuống giếng.
.
Đột ngột và ngưng tụ!

Mưa nước mắt

Em đã từng rơi
mưa nước mắt
Anh dịu dàng lau
nước mắt vẫn tuôn.
.
Trọn quảng đường em đi
Không có anh
và mãi chẳng có anh
...không đành.
.
Vành tai tóc mai
Má kề môi ấp
Nồng nàng
... xa tít tắp.
.
Mười năm
...hai mươi năm
mưa nước mắt
vẫn trong tim âm ỉ.
.
Những đêm bão lòng
.
.
.

Ở cạnh nhà bên

Tự thuỡ nào
Về lại nơi đây
Dòng sông xanh muôn đời vẫn chảy
Ôm ta vào lòng
Xào xạc .. xác xao
.
Chiếc xuồng nhỏ chở ta vào hoàng hôn
Tràn sông sao lấp lánh
Chưa tắt nắng
Ta cất giọng
hò.. ơi...ơi... hò
.
Gò đất cũ giờ thành vô chủ
Người tha hương
Nay đã trở về
Chôn mặt vào đất quê
Rức rưng .. rưng rức
.
Nhà bên thơm mùi khói
Đôi chân bước nhẹ tâng

Có bao giờ

Có bao giờ em quên mất anh
Quên dòng sông xanh muôn đời vẫn chảy
Quên con đò chiều hờ hững ngắm hoàng hôn
...
Có bao giờ em quên mất anh
Quên vòng tay ôm, nụ cười tươi roi rói
Quên luôn những vòng quay xe đạp
Chiếc xe theo chúng ta những năm tháng đến trường.
...
Có bao giờ em quên mất anh
Những hẹn hò bị thầy cô bắt gặp
Ly nước mía ngọt ngào, nụ cười em ngượng ngập
Chợ chiều rồi, cũng phải về thôi.
...
Có bao giờ em quên mất anh
Như anh vừa thảng thốt "em có nhớ tôi không"
...
Có bao giờ em quên mất anh
Như chính anh đã quên mất chính mình