Bài đăng

Nhân tình ấm lạnh

Không biết em là ai
Nên tôi lở đi một khắc
Trôi qua và chẳng tìm lại được
Có tìm thấy được nhau?
.
Tồn tại giữa vòng quay ấm lạnh
Vẫn chưa biết nằm nằm ở đâu
Làm sao nên nông nổi
Bối rối...!
.
Tuyết giữa ngày đông hay
Thêu hoa lên gấm?
Cũng chẳng qua
Bỏ đá xuống giếng.
.
Đột ngột và ngưng tụ!

Mưa nước mắt

Em đã từng rơi
mưa nước mắt
Anh dịu dàng lau
nước mắt vẫn tuôn.
.
Trọn quảng đường em đi
Không có anh
và mãi chẳng có anh
...không đành.
.
Vành tai tóc mai
Má kề môi ấp
Nồng nàng
... xa tít tắp.
.
Mười năm
...hai mươi năm
mưa nước mắt
vẫn trong tim âm ỉ.
.
Những đêm bão lòng
.
.
.

Ở cạnh nhà bên

Tự thuỡ nào
Về lại nơi đây
Dòng sông xanh muôn đời vẫn chảy
Ôm ta vào lòng
Xào xạc .. xác xao
.
Chiếc xuồng nhỏ chở ta vào hoàng hôn
Tràn sông sao lấp lánh
Chưa tắt nắng
Ta cất giọng
hò.. ơi...ơi... hò
.
Gò đất cũ giờ thành vô chủ
Người tha hương
Nay đã trở về
Chôn mặt vào đất quê
Rức rưng .. rưng rức
.
Nhà bên thơm mùi khói
Đôi chân bước nhẹ tâng

Có bao giờ

Có bao giờ em quên mất anh
Quên dòng sông xanh muôn đời vẫn chảy
Quên con đò chiều hờ hững ngắm hoàng hôn
...
Có bao giờ em quên mất anh
Quên vòng tay ôm, nụ cười tươi roi rói
Quên luôn những vòng quay xe đạp
Chiếc xe theo chúng ta những năm tháng đến trường.
...
Có bao giờ em quên mất anh
Những hẹn hò bị thầy cô bắt gặp
Ly nước mía ngọt ngào, nụ cười em ngượng ngập
Chợ chiều rồi, cũng phải về thôi.
...
Có bao giờ em quên mất anh
Như anh vừa thảng thốt "em có nhớ tôi không"
...
Có bao giờ em quên mất anh
Như chính anh đã quên mất chính mình

Tình yêu

Có tình yêu như mũi dao Cắm vào tim chảy máu Những con đau thắt ngực Dường như không phai mờ . Có tình yêu như cánh sen Dịu hiền toả hương sắc Những buổi sáng vàng ươm Sao không trong ký ức? . Có tình yêu thỗn thức Như ngọn lửa trong lò Đang điên cuồng nhảy múa Lòng ta vẫn thờ ơ! . Có tình yêu như thể Ta trở về đơn côi...

Dứt cơn say

Ta gieo trong gió hương tìnhNgười đi theo gió dứt tình ta đi Uh thôi, cũng đã một thì Ươm tình nảy nở cho tình ra đi.  . Nhắc đi nhắc lại làm gì Ngàn thương vạn nhớ một lời gió trôi Thôi còn chi chút tơ lòng Vương mang cho lắm khóc thầm được không?!

Trong cơn say

Người ta say, say rồi lại tỉnh. Còn tôi không say nên có tỉnh lại bao giờ.  Ngàn lời nói, giờ đã là quá khứ.  Đớn đau nào rồi cũng sẽ trắng tay!!! . Có một thứ gọi là cái tôi.  Nó to lắm, nhưng cũng đành lòng vậy Cuộc chơi nào cũng đến lúc chia tay Trong cơn say thì còn gì không thật!! . Thiệt là, đau lòng quá!!!